Tuần thứ 6 của thai kỳ, mình ngồi trên sàn nhà tắm lúc 6 giờ sáng, tay ôm bồn cầu, miệng thì thầm: ‘Sao mình lại làm điều này với chính mình?’ Cái mùi cà phê từ tầng dưới bay lên — thứ mà trước đây mình yêu thích nhất — giờ đây khiến mình run rẩy muốn ói ngay tức thì.
Không ai nói với mình rằng ốm nghén có thể tệ đến mức đó. Mọi người hay nói kiểu: ‘Ừ, buồn nôn một chút rồi qua thôi.’ Nhưng với mình, đó là 10 tuần ăn không ngon, ngủ không yên, đi làm mà miệng lúc nào cũng ngậm kẹo gừng.
Mình đã ăn gì khi không ăn được gì
Bí quyết lớn nhất mình học được là: đừng để bụng rỗng. Nghe vô lý đúng không? Khi buồn nôn mà lại phải ăn? Nhưng bụng rỗng thực ra làm ốm nghén tệ hơn. Acid dạ dày không có gì để tiêu hoá thì nó tự ‘ăn’ chính mình, và cảm giác đó còn kinh khủng hơn.
Mình bắt đầu ăn bánh quy mặn ngay khi tỉnh dậy, trước khi ra khỏi giường. Nghe buồn cười nhưng đặt một hộp bánh ngay đầu giường từ tối hôm trước. Sáng mắt vừa mở ra, tay vươn lấy bánh, nhai từ từ rồi mới ngồi dậy. Điều đó thay đổi hẳn buổi sáng của mình.
Những thứ mình không ngờ lại giúp ích
Nước gừng ấm — nhưng phải pha nhạt, không phải đặc sền sệt như nước thuốc bắc. Mình hay pha với một chút mật ong và uống từng ngụm nhỏ. Không phải thần dược, nhưng dịu được khoảng 30% cơn buồn nôn.
Mùi chanh tươi cũng lạ kỳ lắm. Mình luôn có một trái chanh trong túi xách, khi nào thấy muốn ói thì đưa lên ngửi. Cái mùi chua mạnh đó somehow kéo cơn buồn nôn lui lại một chút. Đồng nghiệp mình nhìn mình ngửi chanh giữa cuộc họp, chắc nghĩ mình dở người.
Khi nào cần gặp bác sĩ ngay
Mình muốn nói thẳng điều này: nếu bạn ói đến mức không giữ được nước trong người, bị mất nước, hay sụt cân nhiều trong thai kỳ — đó không còn là ốm nghén bình thường nữa. Có tình trạng gọi là hyperemesis gravidarum (ốm nghén nặng) cần điều trị y tế. Đừng cố chịu đựng một mình.
Tuần thứ 12, mình dần thấy đỡ hơn. Không phải biến mất hoàn toàn, nhưng có thể ăn được bát phở mà không cần chạy ra ngoài. Lúc đó mình khóc vì hạnh phúc. Bạn sẽ vượt qua được — và khi qua rồi, bạn sẽ tự hào về bản thân ghê lắm đó.