9 tháng 10 ngày mang bầu, mình đọc đủ loại sách, xem đủ video YouTube về sinh nở. Mình biết em bé ra đời theo các giai đoạn nào. Mình biết cách thở trong lúc rặn. Mình còn làm bảng kế hoạch sinh đẻ chi tiết đến tờ A4 đầy chữ.
Nhưng không có gì chuẩn bị được mình cho buổi tối đầu tiên trong phòng hậu sản — mình ngồi nhìn đứa con bé tí mình vừa đẻ ra, không biết phải làm gì, trong khi cả người đang đau như bị xe cán qua.
Sinh đau hơn mình tưởng rất nhiều
Mình chọn không gây tê. Lý do? Vì đọc mấy bài blog bảo ‘tự nhiên là tốt hơn’. Thật ra, đó là quyết định mình không nên đưa ra dựa trên bài blog người lạ. Đau đẻ là loại đau mà não người bình thường không tưởng tượng được trước khi trải qua.
Điều mình muốn nói không phải là ‘hãy gây tê’, mà là: hãy tìm hiểu kỹ tất cả các lựa chọn, nói chuyện với bác sĩ sản của bạn, và đừng để áp lực từ ai đó — kể cả chính mình — ảnh hưởng đến quyết định đó. Không có huy chương cho việc sinh đau.
Bạn có thể không yêu con ngay lập tức — và điều đó không có nghĩa bạn là mẹ tệ
Mình đọc đâu đó rằng khi sinh con ra, mẹ sẽ có cảm giác vỡ oà, yêu thương ngập tràn. Thực tế của mình: mình nhìn đứa bé đỏ hỏn, nhăn nheo, đang khóc, và cảm giác đầu tiên là… bối rối. Rồi lo lắng. Rồi kiệt sức.
Tình yêu với con mình đến dần dần, qua từng đêm thức trắng, từng lần bú, từng lần nhìn con mỉm cười trong giấc ngủ. Không phải bùng cháy ngay từ giây đầu — và điều đó hoàn toàn bình thường.
Hãy nhờ giúp đỡ nhiều hơn bạn nghĩ là cần
Mình đã từ chối rất nhiều lời đề nghị giúp đỡ vì ‘không muốn làm phiền’. Đó là sai lầm lớn nhất. Khi mẹ chồng hỏi ‘mẹ ở lại giúp một tuần không?’, mình nên nói có ngay lập tức thay vì từ chối lịch sự.
Giai đoạn sau sinh không phải lúc để chứng minh bạn có thể tự lo mọi thứ. Hãy nhờ mọi người — và hãy cụ thể: ‘Anh nấu cơm tối giùm em’, ‘Chị bế bé một tiếng cho em ngủ được không?’ Cụ thể hơn lời nhờ chung chung rất nhiều.