Bé được 2 tháng. Chồng mình nhìn mình với ánh mắt mà mình biết ý muốn nói gì. Mình quay đi, giả vờ bé cần điều gì đó. Lần đầu tiên trong 5 năm chung sống, mình né tránh chồng có chủ đích.
Không phải vì không yêu. Mà vì người vừa sinh ra một đứa bé, đang cho bú, thiếu ngủ kinh niên, người lúc nào cũng bị ai đó cần chạm vào — thì không còn muốn bất cứ ai chạm vào mình thêm nữa.
‘Touch out’ — cảm giác mà nhiều mẹ không biết có tên
Cảm giác bị ‘chạm đến quá mức’ — touched out — là thật và rất phổ biến với các mẹ cho bú. Khi em bé tiếp xúc da thịt với bạn nhiều giờ mỗi ngày, cơ thể bạn đến lúc nào đó đơn giản là bảo ‘không thêm nữa’. Không phải bạn không yêu chồng. Không phải hôn nhân đang có vấn đề.
Nói điều này với chồng. ‘Em cảm thấy bị chạm quá nhiều trong ngày, tối em cần không gian riêng một chút’ — đó là thông tin, không phải từ chối hay phán xét.
Khoảng cách giữa hai người sinh ra như thế nào
Hai người cùng kiệt sức nhưng theo cách khác nhau. Bạn kiệt sức vì gánh nhiều hơn trong chăm sóc bé. Chồng có thể kiệt sức vì cảm thấy vô dụng và không biết giúp gì. Hai loại kiệt sức đó đụng vào nhau dễ tạo ra xung đột hơn là đồng cảm.
Điều giúp ích cho chúng mình: mỗi tuần có một buổi tối ngồi nói chuyện — không phải về bé, không về việc nhà. Chỉ hỏi nhau ‘Tuần này anh/em thế nào?’ và thực sự lắng nghe.
Điều mình không nên im lặng
Nếu bạn đang cảm thấy hôn nhân không chỉ ‘khó khăn bình thường’ mà thực sự có vấn đề — thiếu tôn trọng, không nhận được hỗ trợ, hoặc tệ hơn — đó là điều đáng nói với người bạn tin tưởng hoặc chuyên gia tư vấn gia đình. Năm đầu khó với hôn nhân là bình thường, nhưng không phải mọi thứ đều nên chấp nhận vì ‘bình thường’.