Bé 7 tháng bắt đầu ăn dặm, 3 ngày không đi ngoài. Mình hoảng. Pha nước mận, cho uống. Hôm sau vẫn không. Pha nước cam. Hôm sau vẫn không. Mình gọi bác sĩ.
Bác sĩ hỏi: ‘Bé có khóc khi cố rặn không? Phân có cứng không khi đi?’ Không và không. Bác sĩ nói: ‘Vậy không phải táo bón thật sự đâu mẹ ơi.’
Định nghĩa lại táo bón ở bé
Táo bón không được định nghĩa bằng số ngày không đi mà được định nghĩa bằng: phân cứng, khô, khó đi, bé đau hoặc khóc khi rặn. Bé bú mẹ hoàn toàn có thể đi 7-10 ngày mỗi lần và vẫn bình thường, miễn là phân mềm. Khi bắt đầu ăn dặm, tần suất đi ngoài thay đổi và phân thay đổi kết cấu — đây là bình thường.
Khi táo bón thật sự xảy ra — làm gì
Tăng chất xơ: bí đỏ, lê, mận, đậu Hà Lan xay vào cháo. Tăng nước cho bé (bé đang ăn dặm cần thêm nước). Vận động: đạp chân theo kiểu đạp xe đạp (bicycle legs) — massage bụng theo chiều kim đồng hồ.
Nếu bé vẫn không đi sau các biện pháp trên và có vẻ khó chịu — hỏi bác sĩ. Đặc biệt nếu táo bón kéo dài hoặc kèm nôn mửa, bụng phình, không ăn được.
Bài học mình rút ra
Mình đã đổ không biết bao nhiêu nước mận, nước mơ vào bé vì lo lắng không có cơ sở. Từ đó mình học cách hỏi bác sĩ trước khi tự điều trị — và học cách mô tả triệu chứng chính xác hơn: không chỉ ‘mấy ngày chưa đi’ mà còn ‘phân cứng hay mềm, bé có đau không’. Thông tin đó quan trọng hơn nhiều.