3 tháng cuối thai kỳ — khi cơ thể bạn không còn là của bạn nữa

Tuần 32, mình thức dậy lúc 3 giờ sáng vì bé đang đạp vào xương sườn. Không thể nằm ngửa, nằm nghiêng thì bị chuột rút chân, nằm sấp thì… không thể. Mình ngồi dậy, đặt tay lên bụng và tự nhủ: ‘Chỉ còn 8 tuần nữa thôi.’

3 tháng cuối đẹp không? Có những khoảnh khắc đẹp thật — nhìn thấy chân bé đạp qua da bụng, lần đầu tiên nghe bé nấc cụt. Nhưng cũng có những ngày mình mệt đến mức chỉ muốn ngồi trên ghế và không làm gì cả.

Những thứ không ai hay nhắc đến

Chứng ợ nóng về đêm. Mình không biết cái này có thể kinh khủng đến vậy. Tử cung lớn đẩy dạ dày lên, mỗi lần nằm xuống acid trào ngược. Mình học được: ăn bữa tối nhỏ, ăn sớm hơn, kê cao đầu giường. Không hết hoàn toàn nhưng đỡ hơn nhiều.

Phù chân. Chiều tối nhìn xuống chân mà không nhận ra của mình. Mình học cách không đứng quá lâu một chỗ, ngồi thì để chân cao hơn tim, uống đủ nước (dù nghe vô lý nhưng uống đủ nước thực ra giảm phù). Nếu phù đột ngột nặng và kèm đau đầu, mờ mắt — đó là dấu hiệu cần gặp bác sĩ ngay.

Chuẩn bị tinh thần cho ngày sinh

Mình dành cả tháng cuối để lo về túi đồ đi sinh, về phòng cho bé, về mọi thứ vật chất. Nhưng mình không chuẩn bị tinh thần đủ.

Điều mình muốn nói: ngày sinh có thể không đi theo kế hoạch. Hãy có ‘kế hoạch sinh’ nhưng cũng hãy sẵn sàng buông bỏ nó. Mục tiêu cuối cùng là mẹ và bé đều an toàn — không phải một kịch bản hoàn hảo.

Ba tháng cuối dạy mình điều quan trọng nhất về làm mẹ: học cách buông bỏ kiểm soát và tin tưởng vào cơ thể mình.

Những khoảnh khắc chỉ có trong 3 tháng này

Dù khó khăn, có những khoảnh khắc trong 3 tháng cuối mà mình trân trọng mãi. Nằm im trong đêm yên tĩnh, tay đặt lên bụng, cảm nhận bé di chuyển — cảm giác đó là của riêng hai mẹ con, không ai có thể chung phần. Hãy để mình tận hưởng nó.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Lên đầu trang